Những trải nghiệm về cuộc sống luôn khiến mỗi chúng ta phải suy ngẫm. Nhất là khi bài học nhân sinh này được mang đến từ những người bạn đặc biệt.

Ăn xong chú chó ra giữa hè ngồi ngóng ra đường, chắc đợi chủ về, ánh mắt nó buồn vời vợi.Câu chuyện về chú chó đáng thương được nuôi để lấy thịt đang gây xôn xao cộng đồng mạng. Một cư dân mạng có tài khoản tên V.D đã chia sẻ trên trang của một câu lạc bộ chó mèo. Theo lời kể, bạn chó này được một người hàng xóm nuôi để “xả xui” khi đang xây nhà. Câu chuyện không có gì nổi bật nếu không có những hành động nhỏ khiến người xem phải suy ngẫm.Con chó trong câu chuyện hiện ra là một con vật rất cô đơn: “Chủ nó xây nhà, nó nằm trên cát, chủ đi ăn, nó vẫn nằm trên cát; đến tối khi chủ đi ngủ thì nó vẫn nằm trên cát; hoặc chui qua khe cửa vào nhà hoặc chui vào gầm xe ”. Nỗi cô đơn này càng thêm sâu sắc bởi sự bỏ mặc của chủ nhân, vì ít được ăn nên nó cứ đói dài người ra”.Dù bị chủ bỏ rơi nhưng nó vẫn rất quấn quýt và hồn nhiên. Khi được hỏi về kế hoạch dành cho chú chó sau khi xây nhà; V.D nhận được câu trả lời khá bất ngờ: “Nhà xây xong thì nuôi làm gì, cuối năm sẽ hoàn thiện; chắc con chó này cũng đủ làm một bữa rồi ”. Chính lúc này, sự vô tư của chú chó khiến câu chuyện trở nên xót xa: “Con chó thấy có người nói chuyện với nó, nó ngửa mặt lên vẫy đuôi tít mù”.Nếu con chó có thể hiểu tiếng người, nó sẽ rất hoảng sợ. Ấy vậy mà nó vẫn rất ngây thơ. Dù người bạn đặc biệt này chưa thực sự làm được gì có ích cho chủ nhân theo V.D. Nhưng từ những lần chờ chủ nhân về, và nhất là cái kết dở dang của truyện càng khiến người đọc lặng người hơn: “Hôm nay gặp lại nó, tôi ăn sáng với bánh mì, nó ăn cùng; ăn xong nó ra đầu hè ngồi đợi chủ về, mắt nó trông buồn lắm”.

Ảnh chụp màn hình trang Tin mỗi ngày.

Nguyên văn câu chuyện được chia sẻ như sau:“Nhà hàng xóm xây nhà mới nên mua về nuôi để giải xui, nó rẻ lắm. Lúc mới mua, nó cũng rất hiếu động, thường xuyên chạy sang các nhà xung quanh chơi; tôi mới gặp nó cách đây hai ngày, nhưng nó đã ở đây hơn hai tháng rồi. Chủ của nó xây nhà thì nó nằm trên đống cát, chủ của nó đi ăn cơm thì nó vẫn nằm trên đống cát; ban đêm khi chủ nó đi ngủ nó không bị xích, nó vẫn nằm trên đống cát hoặc chui qua khe cửa vào nhà dưới mái tôn. Chủ nhân của nó không quan tâm đến nó, hiếm khi cho nó ăn, không bao giờ vuốt ve nó, chỉ thỉnh thoảng trẻ con chạy lại chơi với nó, hoặc khi nó thấy trẻ con thì xán vào chơi với chúng.

Vì nó ít được cho ăn, lại hay bị đói nên mẹ tôi thấy vậy lấy cơm thừa của mèo trộn với nước dùng rồi mang ra cho nó ăn; nó không sợ gia đình tôi nên rất hào hứng. Mẹ tôi cho nó ăn nhiều nên nó quen, khi đến nhà tôi, nó đợi ăn cơm mèo; con mèo của tôi sang chảnh, trộn với cơm cá mà chỉ ăn một nửa, nửa còn lại nó ăn. Từ ngày nó đến, mẹ trộn nhiều hơn bình thường để lại một ít cho con chó ăn.Từ lúc tôi về, thấy nó quanh quẩn trước cửa nhà nên vuốt ve nó vài lần; lúc đầu nó cũng không chịu nhưng một buổi sáng ngồi ăn bánh mì thì thấy nó, nó vào để xin ăn, tôi cho nó ăn. Sau khi quen không cần cho ăn nó vẫn cho vuốt ve, cưng nựng.Rồi chiều hôm qua, anh hàng xóm sang nhà tôi chơi; mọi người đang ngồi nói chuyện thì nó lẻn vào ngồi dưới gầm ghế. Tôi hỏi anh hàng xóm về tương lai của nó. Anh ấy nói sau khi xây xong nhà thì nuôi làm gì? Dự kiến ​​cuối năm xây xong, con chó này cũng đủ làm một bữa rồi. Tôi hơi ngạc nhiên, nó vẫn nằm dưới gầm ghế, chắc nó không nghe thấy gì.Tôi thấy tội nên bảo hay để tôi chuộc về, anh đồng ý ngay nhưng bố tôi thì bảo không; nhà nhỏ quá nên nuôi chó, bẩn và hôi. Sau đó bố quay lại và nói với anh hàng xóm, khi nào thịt, hãy nhớ cho tôi một cái đùi. Con chó khi thấy có người nói chuyện với mình thì ngửa mặt quẫy đuôi tít mù. Mọi người cùng cười râm ran, tôi chỉ biết lặng lẽ đứng dậy đi vào nhà. Tôi bảo mẹ khuyên bố cho phép nuôi nó, nó hay ăn ở nhà mình; làm thịt nó đi thì tội lắm. Mẹ bảo không nuôi được, giờ có cho ăn thì cứ cho thôi.
Hôm nay tôi lại gặp nó, tôi ăn sáng với bánh mì, nó ăn cùng; ăn xong nó ra đầu hè ngồi ngóng ra đường, chắc đợi chủ về, mắt nó buồn lắm”.Sự cô đơn và vô tư của chú chó càng đối lập với kết cục bi thảm mà nó sắp phải gánh chịu. Kết thúc câu chuyện là một khoảng lặng buồn, buồn vì một con vật luôn tin tưởng vào chủ nhân; buồn vì sự thờ ơ của con người đối với “người bạn” xung quanh mình.Cũng từ chia sẻ câu chuyện, tác giả cũng thầm nhắn nhủ về cách đối nhân xử thế và lòng tin với những người xung quanh. Đồng thời, V.D cũng thông báo sẽ nhận nuôi nó; như một cái kết tươi sáng hơn cho chú chó đáng thương.

By admin